ChO MôI HôN ĐêM HôM TRưỚC Có những lúc anh như một nỗi buồn rong rêu trên phố xám

ChO MôI HôN ĐêM HôM TRưỚC
Có những lúc anh như một nỗi buồn rong rêu trên phố xám
Sáng đứng lơ ngơ bên ngoài nhà thờ như một tên tội phạm
Trời vẫn mưa mưa như trò chơi con nít nhãy lò cò trên phố
Bưu điện đầy những tiếng chuông thời gian dài như kỉ niệm
Anh đang mắc thêm một lỗi lầm lớn nữa với những điều răn
Anh đang treo trái tim đau mình một lần nữa lên cây thập ác
Anh đang làm điều không nên là đừng phạm vào lời nguyền
Đừng nên đẳm chân vào bóng đêm của những ngày hôm qua
Ngày hôm qua của một chai rượu ngon một lời mời quyến dụ
Một thế giới mà anh nên phải lãng quên cho một ngày an lành
Anh đã mệt mỏi với những cuộc chơi và nỗi cô đơn không tận
Khi nửa khuya vẫn còn tràn lan trong những sớm mai đang tới
Cuộc chơi nào cũng ướp mùi tuyệt vọng khi say đã ngút ngàn
Anh nhớ em trong đêm không cách gì cưỡng lại …anh nhớ em
Anh đã gọi em trong mưa như gọi hư vô đang vây đầy quán xá
Một cái tên vượt thời gian một cái tên xa xăm rập rờn nhan sắc
Như một bài hát xưa đang nhã ra từ một cái đĩa mòn năm tháng
Như một giọng ca đau đã chết từ khuya trên môi hồng hoang dại
[…]

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *