Tu mau kẻo trễ người ơi Trần gian ảo mộng có đâu còn hoài

Tu mau kẻo trễ người ơi!
Trần gian ảo mộng có đâu còn hoài
Công danh phú quý cuộc đời,
Là tuồng ảo ảnh giấc mơ mau tàn.
Tiền tiền, bạc bạc, vàng vàng,
Càng thâu cho lắm, lại càng khổ thân.
Rồi khi tách biệt dương trần,
Hai bàn tay trắng giữ phần nào đâu.
Sao bằng thức tỉnh tu mau,
Kịp kỳ thoát tục, cùng nhau thanh nhàn.
Mau mau nhẹ bước xuống thuyền
Đò chiều chuyến chót, rước toàn chơn tu.
Thời mạt pháp trả vay rất chóng,
Đời Hạ Ngươn chết sống lẹ thay.
Đời xưa trả báo thì chầy,
Đời nay thưởng phạt một giây nhãn tiền.
Nam Mô A Mi Đà Phật

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *